Nỗi buồn bác sĩ thở

Xin phép được đặt tên bài viết là : ” Nỗi buồn bác sĩ thở ” – Đây là những suy nghĩ, những tâm sự của một người thầy, một bác sĩ tại bệnh viện phổi Trung Ương.

“Làm khoa cấp cứu, đi trực nhiều năm. Lâu rồi, chỉ gặp bệnh nhân tử vong rồi xin về hoăc hôn mê, nặng gần mất rồi mới xin về, hôm nay gặp cô bé 22 tuổi, Lexomi cấp được một năm, lao phổi, rồi chẳng hiểu viêm phổi do vi khuẩn hay do chính vi khuẩn lao, chuyển sang suy hô hấp rồi ARDS ( Hội chứng suy hô hấp cấp tính ) , thở máy Fi 100%, PEEP 15, phổi chuyển sang giai đoạn xơ hóa, dầy tổ chức kẽ lan tỏa, tràn khí phổi do chấn thương áp lực… Cô bé vẫn tỉnh táo, bút đàm với mình nguyện vọng là muốn về nhà để “đi” ở nhà mình. Bênh nhân hỏi mình về khả năng sống là bao nhiêu, bệnh của em thế nào? Về nhà được bao nhiêu lâu. Mình thì không có khả năng nói dối, nhưng cũng chẳng thể nói thật, đành dùng những từ ngữ chung chung, chẳng đâu vào đâu, nhìn mà chẳng dám nhìn vào mắt em. Dù công việc của mình là phải cố gắng cứu người bênh. Nhưng trong thâm tâm mình tôn trọng và nghĩ rằng nên để mong muốn cuối cùng của cô bé thành sự thật, vì nằm đây chắc chắn rồi một hôm nào đó sớm thôi, suy hô hấp, ngừng tuần hoàn, và mãi mãi chẳng thể về lại được mái nhà thân yêu. Ai chẳng có một mái nhà của tuổi thơ dấu yêu, bên cha mẹ, anh em, cùng những con vật thân thiệt, từng góc nhà, góc vườn in đậm trong tâm trí của mỗi chúng ta mỗi khi muốn trở về với ký ức tuổi thơ. Hôm nay nhiều bệnh nhân nặng quá, hết người này nặng, cấp cứu, xin về, lại người khác về, một ngày mà đến 3 bệnh nhân nặng và tử vong xin về chắc điều này cũng khiến cô bé thêm sợ hãi.
Cô bé bút đàm với mình, đề nghị mình cho thuốc an thần để cô bé có thể ra đi cho đỡ sợ, có lẽ đấy cũng là một đề nghị hợp lý đấy chứ, chúng ta vẫn nhắm mắt lại mỗi khi sợ hãi quá đấy thôi. Cô bé cảm ơn và chào mình, chúc mình ở lại chữa được nhiều bệnh nhân, mình đã dớm nước mắt, lâu lắm rồi nước mắt mới xuất hiện trở lại, nước mắt không bao giờ có lỗi, ai đó đã nói với mình như vậy. Cũng vì muốn cô bé được thực hiện mong muốn của mình mà mình làm một điều mà mình luôn tránh, đó là can thiệp vào những quyết định cuối cùng ( kiểu như người nhà hỏi còn bao khả năng sống để còn xin về ) liên quan đến sinh mạng của một con người, mình đã nói với ông bố còn đang phân vân theo hướng ủng hộ quyết định của cô con gái. Vì mình nghĩ rằng nếu ông ấy đưa cô bé về, có thể ông ấy sẽ ân hận một thời gian dài với quyết định đó, nhưng rồi sẽ qua vì ông được an ủi là ông đã làm đúng nguyện vọng của con gái mình, nếu ông không đưa về, cô bé sẽ mất ở bệnh viện, và có lẽ ông sẽ ân hận suốt đời vì đã không làm được điều cuối cùng con gái mình mong muốn. Gia đình cô bé có 4 anh em, 3 gái, 1 trai, cô bé là chị lớn, gia đình cô bé sống ở phố Hàng bột, ( Tôn Đức Thắng ), Hà nội, vậy mà nhìn ông bố với bàn tay cáu gét bẩn, những ngón chân nứt nẻ, những móng chân đen kịt, đi đôi dép tổ ong bẹp dí đế, chiếc cổ áo cháy vàng vệt mồ hôi mình, mốc đen loang lổ, mình có thể hình dung được sự vất vả của người cha khi lo cho những người con của mình được ăn học. Ông làm đơn xin cho con mình về.
Gọi 115, cô bé hoàn toàn tỉnh táo, chưa bao giờ mình có bệnh nhân tỉnh táo như kiểu thế này xin về, nhân viên y tế 115 không đủ can đảm nhận việc đưa một cô bé còn tỉnh táo xin về rồi để chết dần khi không còn có mặt của họ và hệ thống oxy. Cho bệnh nhân tạm ngừng máy thở lại tím tái toàn thân, kết cục là bệnh nhân ở lại ở lại dù đã làm các thủ tục thanh toán ra viện.
Bản thân mình cũng thấy đỡ căng thẳng khi cảm giác trách nhiệm được rũ bỏ, nhưng một điều gì đó ám ảnh mình khi mà mình cảm giác được bóng dáng thần chết đâu đây. Chợt nhờ Steven Job có nói đại ý rằng, “kể cả những người tin rằng sau cái chết là thiên đường cũng không bao giờ muốn chết”, nhưng ông cũng nói rằng “Sự chết là một trong những phát minh vĩ đại của tự nhiên”. Âu cũng là lẽ tự nhiên. “

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Có thể bạn quan tâm