Thơ gửi những cô gái ngành y

Gửi tặng những cô gái ngành y

Mẹ hỏi con sao lại chọn ngành Y

Khi mẹ biết những lần tiêm con còn khóc

Con mỉm cười dù không lời giải đáp

Chỉ biết rằng con yêu nó mẹ ơi

Ngày đầu tiên khi chập chững vào đời

Con sợ rằng mình vẫn còn gục ngã

Bước chân kia sẽ có nhiều gian khó

Nhưng nụ cười mãi soi sáng cho con

Suốt đêm khuya khi con trực bên bàn

Nhìn bệnh nhân giữa hai bờ sống – chết

Con chắc chắn mình không hề hối hận

Chọn nghề giúp người khi sự sống mong manh

Con biết mẹ nhiều đêm trăn trở

Làm bác sĩ khó lắm con ơi

Con gái mẹ lại dại khờ bé bỏng

Niềm tin con mang đủ gánh trọn vai gầy?

Nhưng mẹ ơi, tin con một lần nhé

Niềm đam mê con sẽ mãi không rời

Bàn tay con và trái tim bé bỏng

Sẽ làm nên điều có ích cho đời!

Các bạn – những cô gái ngành y, đôi khi các bạn nghe phải những lời nhận xét là già, không biết chăm chút nhan sắc… Làm gì có thời gian để chăm chút cơ chứ. Học hành căng thẳng, stress, thức khuya dậy sớm, ăn uống thì cũng không được đảm bảo, toàn bánh mỳ, mỳ tôm… Vậy thì mặt nổi một vài cái mụn có là chi. Các bạn đừng lo, trong mắt chúng mình, các bạn luôn rất đẹp. Các bạn là những cô gái tuyệt vời! Hãy luôn cố gắng theo đuổi sự nghiệp chăm sóc sức khỏe các bạn nhé! Và hãy nhớ rằng vẫn có rất nhiều những anh chàng, những ông chồng hiểu và thông cảm cho bạn, sẽ luôn ở bên chăm sóc cho bạn.

Đêm thao thức, lại đêm nữa vắng em

Giường đệm ấm con nằm bên vẫn trống

Anh lặng nghe ngoài trời mưa nặng hạt

Gió rét luồn sâu trong dãy phố thưa người.

Vợ người ta đang vai kề má ấp

Vợ của mình giờ đi trực đêm đông

Con người ta được mẹ nâng ru ngủ

Mẹ của con mình giờ lại thức thâu đêm.

Đứa trẻ thơ buồng bệnh em chăm sóc

Hết thuốc tiêm lại dỗ chúng ngủ yên

Nâng chén thuốc em dỗ dành chúng uống

Còn người nhà em khuyên nhủ: An tâm!

Kìa chàng trai đang băng bó đôi chân

Em dìu bước, em đưa vai họ khoác

Tay dải chiếu, tay nhẹ nâng chăn đắp

Lời nói nhẹ nhàng hơn cả với người yêu

Là người chồng lắm lúc nghĩ tủi thân

Anh lại ước giá như mình bị bệnh

Để được em chăm, được tay em nâng giấc

Được em cười hiền nhỏ nhẹ hỏi: Đỡ chưa anh?

Rồi con mình, em vắng nhà, anh chăm

Nó cứ khóc đòi mẹ về ru ngủ

Đòi mẹ bón cơm, mẹ đưa đi trẻ

Mẹ nấu món này, mẹ mặc áo quần kia

Cứ thao thức mong em về chia sẻ

Mà về đến nhà em toàn kể chuyện bông băng

Hễ gần em quần áo toàn mùi thuốc

Anh thầm lo rằng: “Em có mắc bệnh lây không?”

Trong một tuần tới ba phiên em trực

Là ba đêm anh trằn trọc canh khuya

Con cũng vậy, trong mơ còn gọi mẹ

Anh phải dối con rằng: “Cha thay mẹ đây con”

Bao lo toan, trằn trọc suốt canh thâu

Anh nằm dõi theo bóng dáng em tất bật

Cũng giận hờn khi vợ mình bị ai đó mắng

Cũng xót lòng nhìn em đôi mắt quầng sâu

Còn đâu đó người ta trách “nhẫn tâm”

Còn đâu đó người ta hờn “Y Đức thiếu”

Nhưng ai ơi xin một lần ngẫm lại

Để đôi vai gầy bớt áp lực đêm thâu

Bình minh lên bế con đợi ngoài hiên

Nhìn em về sau một đêm mất ngủ

Mắt quầng sâu, nhưng nụ cười rạng rỡ

Em hy sinh âm thầm để người bệnh bình yên!!!
http://mp3.zing.vn/embed/song/IW80DO7U?autostart=true

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Có thể bạn quan tâm